Thứ Sáu, 17 tháng 2, 2012
Bí quyết đặt tên công ty
1. Khêu gợi sự tò mò
Bạn hãy làm sao để tên công ty không những mang lại ấn tượng dễ chịu mà còn kích gợi trí tò mò của mọi người. Ví dụ, một nhà xuất bản mang tên “Quả cam tím”, trong cụm từ này chứa yếu tố bất ngờ vì chứa đựng mâu thuẫn. Trong tự nhiên, chỉ có cam xanh, cam vàng, vậy khi nghe thấy cái tên này, trong tiềm thức của mọi người sẽ xuất hiện câu hỏi: “Tại sao cam lại tím? Đây là loại quả gì vậy?”. Và kết quả là họ sẽ tìm cách tiếp cận công ty để thỏa mãn trí tò mò một cách vô ý thức.
2. Hướng tới thị hiếu của các khách hàng
Trước khi quyết định lựa chọn một cái tên nào đó, bạn cần phải hình dung ra trong đầu chân dung các khách hàng tiềm năng của mình. Một cái tên thích hợp với lứa tuổi trẻ hoàn toàn có thể gây phản cảm đối với những người già và bảo thủ. Ví dụ, các thanh thiếu niên sẽ bị hút vào cửa hàng mang tên “Người lữ hành kỳ dị”, nhưng với phần đông những người về hưu thì họ không thấy hứng thú với những cái tên như vậy. Hay ngược lại, những cái tên chiếm cảm tình của người đứng tuổi như “Gia đình”, “Ấm cúng” ít có tác động đến tầng lớp thanh niên. Hoặc những người giàu có thường có cảm tình với những công ty mang cái tên gợi liên tưởng đến sự cao sang.
3. Thêm một chút hài hước
Đôi khi sẽ rất có ích nếu bạn hài hước đôi chút. Các khách hàng thường đánh giá cao điều này, và công việc kinh doanh của bạn nhờ đó mà được quảng cáo miễn phí. Tuy nhiên, khi nghĩ một cái tên hài hước, thì quan trọng nhất là bạn đừng đi quá giới hạn, vì có thể dẫn đến trường hợp làm cho các khách hàng tiềm năng coi thường bạn. Có thể họ vẫn phá lên cười nhưng họ sẽ mua hàng ở đối thủ cạnh tranh của bạn.
4. Ngắn gọn
Nhìn chung, tên thương hiệu càng ngắn càng tốt ví dụ như Nike, Rolex, Google. Tên thương hiệu dài và phức tạp thì khách hàng sẽ rất khó nhớ.
5. Dễ đọc
Phương pháp truyền miệng là phương tiện truyền đạt hiệu quả nhất để xây dựng một tên thương hiệu. Những người bạn, gia đình, những người hàng xóm, những đồng nghiệp nói cho bạn về một thương hiệu mới sẽ có sức mạnh hơn là bạn xem những quảng cáo về nó. Làm thế nào để có được sự truyền miệng như vậy? Bạn phải có một tên thương hiệu dễ nói và dễ nhớ. Một tên thương hiệu khó phát âm sẽ là một thảm họa cho sản phẩm đó.
6. Dễ đánh vần
Một tên thương hiệu dễ đọc thường dễ đánh vần. Nhưng không phải mọi trường hợp đều như vậy. Khi tên thương hiệu kết hợp giữa những chữ cái và con số hay thêm vào những biểu tượng có thể làm cho tên thương hiệu khó đánh vần. Trong thời đại Internet ngày nay, nếu khách hàng không đánh vần được thương hiệu của bạn thì họ rất khó có thể vào trang web của bạn. Các cổng internet thì quên mất việc chuyển thư đi khi địa chỉ của thương hiệu đó bị đánh sai.
7. Tên không có ý nghĩa
Có thể chọn một cái tên truyền cảm và dễ nhớ mà không cần sử dụng những từ ngữ trực tiếp miêu tả lĩnh vực kinh doanh của công ty. Ví dụ, từ «Kodak», được nghĩ ra từ năm 1988 đến nay nhưng vẫn được coi là một trong những tên thương hiệu thành công nhất. Người sáng lập ra Kodak đã đặt ra những tiêu chí sau khi đặt tên cho công ty của mình: ngắn; không có bất cứ một ý nghĩa nào; ân thanh rõ và khó xuyên tạc. Và Kodak chính là tổng hợp của những yếu tố đó.
Nghệ thuật đặt tên công ty
Khi việc đặt tên bắt đầu chiếm vị trí quan trọng trong kinh doanh, thì mỗi tên gọi đều cần tỏ ra mạnh mẽ, độc đáo, liên quan đến hoạt động của doanh nghiệp, làm lay động giác quan người nghe/đọc, có khả năng thu hút sự quan tâm rộng rãi, đồng thời phải có âm sắc lôi cuốn. Vì thế, bạn không bao giờ nên nghĩ đến việc sử dụng những cái tên phát âm quá phức tạp hay những cái tên mà lý trí khó chấp nhận.
Tên công ty cần phải xuất hiện bất ngờ trong suy nghĩ của người tiêu dùng, khi họ sắp ra những quyết định mua sắm, nếu không, cái tên đó hoàn toàn vô dụng. Và khi đó, doanh số bán hàng của bạn sẽ chịu thiệt hại trực tiếp. Khi có một cái tên lạ tai, bạn lập tức nhận ra ngay, ví dụ như Sony, Panasonic, Telus, Celestica … và lý trí của bạn sẽ xem xét, phân tích chúng, cũng như xếp cho chúng một vị trí riêng biệt trong hàng loạt những thông điệp đơn điệu bình thường khác. Khi tên công ty có tính chất bao quát với những từ như “tổng” hay “liên hiệp”, chẳng hạn như United Systems hay General Insurance, nó hay rơi vào khuynh hướng bị gạt bỏ và lãng quên. Các từ ngữ và khái niệm bạn vẫn sử dụng hàng ngày ít khi gây ra những phản ứng tích cực. Các con số cũng vậy – lý trí có khuynh hướng không ghi nhớ con số, những nét vạch chéo, gạch ngang, biểu đồ và một vài ký hiệu khác. Nhiều cuộc nghiên cứu cho thấy, chỉ những tên gọi hiếm, độc đáo, đơn giản nhưng phải đủ mạnh mẽ mới có cơ hội sống sót và trở thành huyền thoại.
Trong hoạt động kinh doanh, thông thường tên công ty chỉ là một từ duy nhất. Nếu là 2 từ - sự thành công của nó không có gì đảm bảo. 3 từ - công ty khó mà tồn tại. 4 từ thì sao? Có lẽ bạn không nên lập công ty làm gì cả. Bên cạnh đó, nếu có hàng chục công ty khác cũng đang sử dụng chính những từ đó trong cùng lĩnh vực với bạn, thì tên công ty bạn sẽ chìm nghỉm giữa đám đông.
Một lời khuyên hữu ích dành cho bạn: hãy đưa tên công ty bạn vào hệ thống tìm kiếm trực tuyến. Nếu kết quả là hàng trăm công ty khác đã sử dụng cái tên tương tự, thì tất cả công sức và tiền bạc mà bạn đổ vào quảng cáo đã trở nên vô nghĩa. Điều này cũng giải thích tại sao văn phòng của bạn luôn thưa thớt khách hàng, trang web của bạn ít người ghé thăm… Bạn đừng quên rằng một cái tên công ty chỉ được đánh giá là “tốt” khi nó có thể bắt chiếc máy tính tiền của bạn làm việc.
Hơn 1 ngàn dự án đã phải thất bại chỉ trong vòng một năm qua, trong đó có thể kể đến những cái tên như Kozmo, Gazoontite, Boo.com và Marchfirst. Chỉ riêng Marchfirst (vừa có nghĩa là “ngày 1 tháng 5”, vừa là “đi trước tiên”) thì lại chẳng dính dáng gì đến ngày tháng, cũng không phải là ngày khởi đầu hoạt động của công ty. Có lẽ điều này liên quan đến cái tên đã được đăng ký trước đó là Aprilfirst (ngày 1 tháng 4). Người tiêu dùng không hiểu chủ ý của cái tên, và sự đa nghĩa đó đã đẩy công ty đến chỗ phá sản. Vậy có thể không quá lời, nếu nói rằng cái tên đã chơi một vố đau, thậm chí trả thù, khi nó bị làm cho phức tạp, rối rắm không cần thiết.
Và dưới đây là những điều bạn cần lưu ý khi đặt tên cho công ty mình:
“PAN” hay “PROPAL”? Cái tên công ty cần phải hướng đúng đến trọng tâm của lĩnh vực kinh doanh mà bạn đang tham gia. Khách hàng tiềm năng có thể tìm đến các đối thủ cạnh tranh của bạn chỉ vì lý do là tên công ty bạn na ná tên hàng chục công ty khác. Hoặc giả cái tên của bạn rất khó nhớ, chỉ đơn giản vì khó đọc, viết cho chính xác, dẫn đến việc khó khăn trong khi đưa cái tên này vào hệ thống tìm kiếm. Ví dụ, enonymous.com - thay chữ “a” bằng “e”: khó nhớ và dễ nhầm; geotele.com – hay là bạn đang muốn tìm từ geotel? 2way.com – có quá nhiều cách viết; fastv.com – fas-tv hay fast-v? csonet.com – phát âm không thuận.
Sự đa nghĩa: Cái tên được lý giải theo những cách khác nhau trong các nhóm khách hàng khác nhau, mà hậu quả của nó sẽ là hình ảnh công ty bị lu mờ và méo mó một cách nghiêm trọng. Ví dụ, macsleep: đối với nhiều người, cái tên này có điều gì đó gợi nhớ đến McDonald’s; còn thinktankworldwide.com có nghĩa là gì? Ý nghĩa của B2E.com cũng không dễ đoán.
Cuộc khủng hoảng có tính chất tiến hóa: Khi cái tên đang sử dụng không thể hiện được nguồn gốc và ý tưởng mới, bạn sẽ nghĩ đến việc đưa ra một cái tên mới và bạn sẽ có thể rơi vào mớ bòng bong của những cái tên. Chẳng hạn, accipiter.com, mesomorphosis.com, CIT… thật tối nghĩa, còn efdex lại không phải là FedEx, eBreviate – thật kinh hoàng mỗi khi phải phát âm, i2 – nhiều cách viết, trong khi thông điệp lại thiếu rõ ràng.
Dạy dỗ mọi người: là khi bạn phải hướng dẫn người tiêu dùng đọc, viết và phát âm chính xác tên gọi của công ty bạn, giải thích xuất xứ của nó. Tuy nhiên, thay vì thúc đẩy kinh doanh, bạn lại dạy mọi người cách hành xử mỗi khi đối mặt với cái tên của bạn. Cách làm này không có tác dụng, ví dụ Gekko/Gyco, Atto/Auto, Clarity/Clarica. Hay equipp.com với chữ “p” dư thừa để làm gì? bellzinc.com là công ty điện thoại hay khai mỏ? eWanted.com – ai bị truy nã (wanted trong tiếng Anh nghĩa là “bị truy nã”), vì lý do gì?
Tính quốc tế: Liệu tên công ty bạn có gặp trở ngại khi dịch ra tiếng nước ngoài, có trở nên vô nghĩa, ngớ ngẩn hay mang nghĩa bất lịch sự không?. Ví dụ phocuswright.com – ai viết vậy? clickmango.com không được chấp nhận ở Thái Lan.
Chủ sở hữu: Nếu bạn không nắm vững các quy định về thương hiệu, hoặc bạn không có một tên miền mang ý nghĩa nghiêm túc, thì bạn có thể rơi vào những tình huống tệ hại. Tất cả công sức của bạn sẽ phải tập trung để giải thích, tạo ra sự khác biệt, và cuối cùng là bạn chỉ quảng cáo cho đối thủ của mình. snowball.com, living.com, thirsty.com, go.com, eve.com đều là sự đầu tư vô nghĩa cho việc đặt tên.
Thanh minh, biện hộ: Bạn không cần bắt buộc nhân viên thực hiện thêm một nhiệm vụ nữa là giải thích cái tên công ty, mỗi lần họ đưa danh thiếp cho ai đó. ebolavirus.com - loại virus này có lây lan không? wetnose.com - ồ, cám ơn, khách hàng sẽ tự xoay sở được mà không cần đến danh thiếp của bạn!
Để không phải rơi vào những tình huống dở khóc, dở cười, bạn hãy nhớ tuân thủ 3 “quy tắc vàng” là: không sao chép những cái tên nổi tiếng hay đang được chú ý, không thổi phồng ý nghĩa của cái tên và hãy đăng ký bảo hộ cho tên công ty mình. Việc tên công ty bạn có thể vươn ra toàn cầu được hay không sẽ phụ thuộc vào việc bạn có tuân thủ các quy định của việc đặt tên không.
Cho sản phẩm của mình một cái tên (branding) là việc giới thiệu sản phẩm dưới nhiều hình thức và phạm vi khác nhau, từ chiều dọc đến chiều ngang, từ trong ra ngoài và từ trí tuệ đến tinh thần, nhưng khi việc đặt tên liên quan đến quá trình đặt tên cho công ty (naming), thì tên sản phẩm dường như đứng ngoài cuộc. Việc đặt tên cho công ty có thể so sánh với một phép thuật, còn đặt tên thương hiệu là trò phù thủy. Nếu tên gọi của bạn có phép thuật, thì với một vài trò phù thủy, bạn có thể lôi kéo và thôi miên khán giả. Ngược lại, bạn sẽ bị bỏ qua với những màn trình diễn tầm thường.
(Dịch từ ABC Namebank)
Thứ Hai, 24 tháng 5, 2010
Hàng Việt Cần Một Chiến Dịch Truyền Thông
Ngày nay, sản phẩm có chất lượng tốt, mẫu mã đẹp, giá cả hợp lý...Nhưng mà thiếu quảng bá, kênh phân phối thì cũng khó tiêu thụ. Vì chúng ta đang chơi ở cuộc chơi toàn cầu, nên cạnh tranh cũng sẽ rất khốc liệt. Nên vai trò của truyền thông là một giải pháp tối ưu. Hôm nay DungHangViet sẽ tiếp tục hiến kế một ý tưởng.
Ảnh minh họa: InternetHàng Việt Nam cần một chiến lược truyền thông tổng lực và dài hạn, đó là ý kiến riêng của DungHangViet. Hiện tại cuộc vận động người "Việt Nam ưu tiên dùng hàng Việt Nam" vẫn là chưa đủ sức mạnh. Cần phải có sự hỗ trợ của công cụ đó là "Quảng Cáo".
Có thể nói rằng vai trò của truyền thông trong việc nâng cao vị thế hàng Việt Nam là cực lớn, cần phải có sự hỗ trợ của rất nhiều phía: Doanh nghiệp, Nhà nước, Kênh Truyền Thông, Người tiêu dùng…Trong đó Kênh truyền thông cần phải sử dụng với tần suất lớn, liên tục qua các phương tiện truyền thông như: Truyền Hình, Radio, Báo chí, Internet…
Mới đây, ông bạn hàng xóm Trung Quốc đã tung ra một chiến dịch quảng cáo chất lượng hàng Trung Quốc với mục đích nhằm thay đổi tư duy, định kiến của người tiêu dùng thế giới khi nhìn thấy chữ "Made in China", đây là một chiến dịch cũng khá hợp lý vì hàng Trung Quốc đang mất uy tín do những vụ scandal xảy ra liên tiếp, Chiến dịch mang tên “Made In China, Made with the World” (Làm tại Trung Quốc, Làm cùng Thế giới), nhằm cho thế giới thấy sản phẩm làm tại Trung Quốc đồng nghĩa với sản phẩm có chất lượng., Đoạn clip này sẽ được phát khắp toàn cầu qua truyền hình và Internet. Khi nói đến hàng Trung Quốc phần lớn trong chúng ta đều nhận định "hàng không đảm bảo chất lượng, giá rẻ...". Nhưng sau khi xem qua Video Clip này, nhiều người sẽ thay đổi quan niệm vì đoạn quảng cáo được xây dựng rất sáng tạo và cũng rất hợp lý.
Vậy để tái lập, định vị lại hàng Việt nam trong con mắt của người tiêu dùng Việt Nam. Tại sao chính phủ không phối hợp với các công ty quảng cáo để tạo ra một Video Clip...để phát trên các phương tiện truyền thông. Có thể phát khắp toàn cầu trên các kênh CNN như chúng ta đã từng Quảng bá hình ảnh Việt Nam. Theo DungHangViet nghĩ nếu Nhà nước quảng bá Thương hiệu hàng Việt Nam cũng có nghĩa là đang xây dựng Thương hiệu Quốc gia.
Còn ý tưởng để thực hiện Video Clip là do các công ty quảng cáo, nếu cộng đồng mình ai có ý tưởng kịch bản gì thì cứ hiến kế, biết đâu được ý tưởng của bạn sẽ được chọn là ý tưởng chủ đạo cho Video Clip.
Nói thế không có nghĩa là các doanh nghiệp ở đó mà ngồi rung đùi hưởng lợi từ chiến dịch quảng cáo, cần phải sản xuất ra những sản phẩm đúng với Video Clip, nếu không thì đổ xuống sông xuống biển hết. Một vấn đề nữa là sẽ gia tăng hàng giả, hàng nhái vì chúng sẽ lợi dụng chiến dịch này để tiêu thụ. Lúc này sẽ có rất nhiều việc cho các cơ quan quản lý thị trường.
Cộng đồng có thể vào xem chiến dịch Quảng cáo của Trung Quốc tại đây: Made in China, Made With the World: The China Brand Campaign Goes Global
Thứ Bảy, 22 tháng 5, 2010
Phải Có Đường Đi Riêng, Ấn Tượng
“Việc phát triển các thương hiệu riêng là chìa khóa quan trọng quyết định sự thành bại của các doanh nghiệp Việt” – chuyên gia kinh tế Mathias Duhn, Giám đốc EuroCham nhấn mạnh trong hội thảo Thương hiệu với các Hiệp hội doanh nghiệp Việt Nam, tổ chức mới đây tại Đà Nẵng.
Thương hiệu giầy BQ với người tiêu dùng. Ảnh: Nguyễn Huy
Ông Phan Quốc Hải - Giám đốc Cty Giầy BQ (Đà Nẵng) chia sẻ: Với các doanh nghiệp Việt nói chung, giày da nói riêng, thương hiệu luôn là yếu tố quan trọng trong cuộc cạnh tranh và xúc tiến thương mại.
Thực tế, ngành da giầy Việt Nam vẫn chịu sức ép cạnh tranh rất lớn từ các đối thủ mạnh của Ấn Độ, Indonesia, Thái Lan, đặc biệt là Trung Quốc… Trong khi đó, nguồn nguyên vật liệu, hóa chất của chúng ta phần lớn còn phải nhập khẩu từ nước ngoài. Nguồn vốn và công nghệ còn nhiều hạn chế, phương thức gia công còn phổ biến.
Là một doanh nghiệp mới ra đời, chịu sức ép không nhỏ trong cuộc cạnh tranh sản phẩm trên thị trường nên việc xây dựng thương hiệu với các sản phẩm mới như giầy BQ là điều tiên quyết.
Theo ông Hải: “Muốn đưa sản phẩm của mình vào thị trường phải tìm hiểu tâm lý, nhu cầu của người sử dụng. So với hai đầu Hà Nội và TP HCM, người miền Trung vốn có tâm lý ăn chắc mặc bền, nên các sản phẩm vừa đảm bảo tính thẩm mĩ, đa dạng, phong phú về chủng loại vừa có giá trị sử dụng cao, lâu bền. Chúng tôi đồng thời cũng đưa ra các chương trình bảo hành suốt thời gian sử dụng cho khách hàng chứ không giới hạn khoảng thời gian nhất định để có thể đáp ứng tâm lý này”.
Phát biểu tại Hội thảo vừa qua, ông Alain Cany - Chủ tịch EuroCham cũng nhận định: Xây dựng và bảo vệ thương hiệu đang trở thành vấn đề đặc biệt quan trọng đối với các doanh nghiệp Việt Nam hiện nay.
Các chuyên gia kinh tế cho rằng, nhìn chung thương hiệu vẫn còn là khâu yếu đối với các doanh nghiệp Việt. Ông Nguyễn Trung Thẳng - Chủ tịch HĐQT Tập đoàn Masso (chuyên tư vấn quản lý, marketing) nhận định: Việc xây dựng chiến lược thương hiệu của các doanh nghiệp Việt Nam còn hạn chế. Điển hình, chỉ có 32% trong số doanh nghiệp xuất khẩu nông sản có chiến lược cụ thể và có đến 45% các đơn vị này không có chiến lược cụ thể về phát triển thương hiệu.
Không riêng thị trường quốc tế, ngay thị trường nội địa thương hiệu Việt vẫn tỏ ra đuối sức. Thậm chí các mặt hàng chủ lực như gạo, cà phê, chè, đến giày da, may mặc… việc tạo dựng thương hiệu chưa được chú trọng đúng mức.
Ông Matthias Duhn nhấn mạnh: Doanh nghiệp Việt cần phải đưa thương hiệu của mình vượt trội hơn so với đối thủ cạnh tranh, phải xây dựng một thương hiệu truyền tải thông điệp ấn tượng và độc đáo tới các khách hàng.
Ông Nguyễn Trung Thẳng thì cho rằng các doanh nghiệp cần hoạch định chiến lược thương hiệu cụ thể, xây dựng theo mô hình riêng, phong cách riêng.
"Uy tín thương hiệu Cty ảnh hưởng đến 75% quyết định của người tiêu dùng; thương hiệu mạnh tạo ra hàng loạt các lợi ích như: khách hàng trung thành, lợi nhuận cao hơn, hợp tác dễ, truyền thông hiệu quả, cơ hội nhượng quyền, mở rộng nhường quyền…" - Ông Mathias Duhn, chuyên gia kinh tế.
Dệt May Thái Tuấn: Vững Vàng Với Thị Trường Nội Địa
Công ty CP Tập Đoàn Thái Tuấn là một trong không nhiều DN dệt may có chiến lược phát triển sản phẩm và chiếm lĩnh thị trường nội địa từ rất sớm. Kể từ khi được thành lập vào cuối năm 1993, Thái Tuấn không ngừng nỗ lực mở rộng hoạt động sản xuất kinh doanh từ việc đầu tư xây dựng các nhà máy dệt, nhuộm, may, phát triển hệ thống phân phối, chi nhánh, hệ thống Showroom…trong và ngoài nước. Mức tăng trưởng doanh thu và kênh phân phối bình quân từ 15 – 20% qua mỗi năm.
Tính đến nay, tại thị trường nội địa, Thái Tuấn đã có 3 nhà máy, 3 chi nhánh Hà Nội, Đà Nẵng, Cần Thơ, 10 Showroom và trên 300 nhà phân phối, đại lý cung cấp cho hơn 3.500 điểm bán lẻ trải đều trên toàn quốc. Đặc biệt trong năm 2009, mặc dù nền kinh tế Việt Nam chịu ảnh hưởng từ suy thoái kinh tế toàn cầu nhưng công ty vẫn hoàn thành vượt chỉ tiêu.
Xác định rõ đối tượng khách hàng mà công ty hướng đến là giới nữ từ 22 – 45 tuổi, công ty đã định hình các dòng sản phẩm chủ lực như vải Jacquard, Plain, gấm, lụa, tơ tằm, Silk thun, voan... làm từ sợi polyester, spandex, visco,... với công nghệ sản xuất tiên tiến được chuyển giao từ Nhật Bản và Châu Âu. Chính vì vậy, sản phẩm vải Thái Tuấn được khách hàng trong nước ưa chuộng và đánh giá cao. Bên cạnh đó, Thái Tuấn cũng tỏ ra rất nhanh nhạy trong việc nắm bắt tâm lý khách hàng khi quyết định đưa ra các sản phẩm thời trang may sẵn với nhãn hiệu ROSSHI, nhãn hiệu cao cấp SILKI bao gồm các mẫu trang phục công sở và trang phục gia đình mang kiểu dáng thanh lịch, trang nhã . Thái Tuấn còn cung ứng cho thị trường đồng phục học sinh bộ sưu tập chất liệu áo dài cao cấp nhãn hiệu LENCII mang phong cách ấn tượng, cá tính, nổi bật và sang trọng và nhãn hiệu Hoa Áo Trắng cho tuổi học trò. Đối với nam sinh, Thái Tuấn có bộ sưu tập trang phục nam sinh Menni’s với chất liệu Kate, ashmere thoáng mát, ít nhăn mang lại sự thoải mái, năng động.
Không chỉ tham vọng chinh phục thị trường nội địa, ông Tô Quốc Tuấn, Phó Tổng Giám Đốc cho biết, định hướng của Thái Tuấn trong những năm tới sẽ trở thành Tập đoàn có thương hiệu mạnh về cung cấp sản phẩm vải và dịch vụ thời trang trong và ngoài nước. Cơ sở để Thái Tuấn thực hiện mục tiêu này là đầu tư xây dựng nhà máy mới để sản xuất sản phẩm chất lượng cao đáp ứng các tiêu chuẩn Quốc tế, đầu tư mở rộng hệ thống phân phối trong và ngoài nước, từng bước xây dựng thương hiệu riêng trên thị trường quốc tế, kiểm soát chất lượng sản phẩm theo hệ thống quản lý chất lượng quốc tế ISO9000, ISO 14000, SA8000, 5S, đội ngũ hơn 1400 cán bộ công nhân viên được đào tạo bài bản trong và ngoài nước, làm việc chuyên nghiệp…, hiện nay tỷ lệ doanh thu xuất khẩu chiếm 45% trên tổng doanh thu của công ty.
Trong bối cảnh cạnh tranh ngày càng khốc liệt của hàng hóa cả trong và ngoài nước. Để tồn tại và phát triển, Thái Tuấn đã nghiên cứu cho ra đời các dòng sản phẩm chất lượng, có tính khác biệt cao so với đối thủ và gia tăng tính xúc cảm với con người, thân thiện với môi truờng. Công ty đã xây dựng Trung tâm nghiên cứu và phát triển sản phẩm với gần 100 cán bộ nhân viên, trong đó có 50 nhà thiết kế, nghiên cứu công nghệ. Trung bình một năm Thái Tuấn đưa ra thị trường 100 sản phẩm mới với gần 2.000 mẫu hoa văn. Công ty cũng đưa ra triết lý kinh doanh rất cụ thể: trong sản xuất lấy chất lượng làm tiêu chí, trong kinh doanh hợp tác đôi bên cùng có lợi, về đối ngoại đặt tín nhiệm lên hàng đầu. Công ty CP Tập Đoàn Thái Tuấn cũng nhận thức rõ trách nhiệm của một doanh nghiệp với cộng đồng, xã hội. Ngay khi Ban tổ chức phát động Chương trình “Đồng hành cùng doanh nghiệp Dệt may vì đồng bào biển đảo của Tổ quốc”, Công ty đã đăng ký tham gia ngay từ ngày đầu tiên. Theo ông Tuấn, tham gia vào chương trình trên là góp phần thêm sức mạnh cho đồng bào chiến sĩ ngày đêm bảo vệ biển trời của Tổ Quốc.
Với dân số Việt Nam trên 85 triệu người, dân số trẻ chiếm tỷ lệ cao, kinh tế Việt Nam nhiều năm liền tăng trưởng khá, nhu cầu mua sắm của người dân ngày càng cao nên Thái Tuấn quan tâm phát triển thị trường nội địa và mở rộng thị trường xuất khẩu là bước đi vững chắc và phù hợp.
Bất Cập Trong Kiểm Soát Nhập Siêu
Lắng dịu trong giai đoạn 2001 - 2005, nhập siêu lại bùng lên trong những năm gần đây cho dù nhiều biện pháp kiểm soát đã được đưa ra.
Ô tô ngoại “khủng” xuất hiện mọi nẻo đường. Ảnh: Internet
Nhập siêu trong 5 năm 2001-2005 giữ ở mức 19,54 tỷ USD, chỉ chiếm 17,7% kim ngạch xuất khẩu. Kết quả này giúp nhiều người kỳ vọng vào giai đoạn 2006-2010, thậm chí lạc quan tin có thể cân bằng xuất nhập khẩu sau năm 2010.
Song diễn biến 4 năm (2006–2009) gây ít nhiều thất vọng, nhập siêu tăng lên tới 47,8 tỷ USD, chiếm 23% kim ngạch xuất khẩu. Bước vào năm 2010, mở hàng 4 tháng đầu năm, nhập siêu đã 4,65 tỷ, tỷ lệ 23%, trong khi cùng kỳ năm 2009 lại xuất siêu 209 triệu USD (thực ra cũng vô duyên vì trót cộng xuất khẩu vàng hóa ra mới có xuất siêu). Đấy là chưa kể phần nhập lậu không có trong số liệu trên. Triệu chứng này cho thấy việc kiểm soát nhập khẩu, hạn chế nhập siêu có nhiều bất cập.
Việt Nam chủ yếu xuất khẩu quặng thô, sản phẩm tươi, hàng gia công, thuộc phân kỳ giá thấp, còn nhập khẩu nhiều hàng hóa như xăng dầu, vải, sắt, thép, phân bón thuộc phân kỳ giá cao. Nên dù giá thị trường biến động theo chiều nào đều bất lợi. (1) Năm giá thế giới tăng, xuất khẩu được giá, song khi nhập khẩu phải trả với giá hàng hóa - cao hơn nhiều, tức là nhập siêu. (2) Khi thị trường trầm lắng, giá nhập khẩu rẻ nhưng khi xuất khẩu phải bán giá thấp, kết cục vẫn nhập siêu. Tình huống (1) đúng với năm 2008, còn tình huống (2) ứng luôn năm sau, khác nào như trò đuổi hình bắt bóng.
Còn xem từng mặt thì càng thấy sự gay cấn do không còn áp dụng biện pháp hành chính, áp đặt hạn ngạch, hàng rào thuế quan như trước, nhưng cũng bộc lộ nhiều điều ta tự làm khó cho mình.
1. Để công nghiệp hóa, hiện đại hóa phải tăng cường nhập khẩu thiết bị, máy móc, nguyên nhiên phụ liệu. Đây là nhóm chiếm tỷ trọng lớn, nếu muốn giảm nhập siêu ắt phải cắt, giảm nhập khẩu nhóm hàng này. Song như vậy chẳng những mâu thuẫn với đường hướng lớn, mà vào thời mở cửa, chỉ cần ta chần chừ các nhà cung cấp nước ngoài sẽ nhào vô, việc kiểm soát nhập khẩu càng lúng túng.
Tích lũy từ nội lực không đủ, nên phải thu hút đầu tư trực tiếp nước ngoài (FDI). Song việc “tiếp máu” vào cơ thể gầy yếu hứng ngay hậu quả là khối này gây thâm hụt thương mại lớn cho nền ngoại thương nước ta.
2. Hàng tiêu dùng tuy tỷ trọng nhỏ nhưng danh mục lại dài dằng dặc, khiến việc quản lý nhập khẩu, hạn chế nhập siêu, vốn đã khó nay càng phức tạp.
Là nước nông nghiệp nhưng Việt Nam lại nhập khẩu ồ ạt nông sản đến khó tin. Xuất khẩu gạo đứng thứ hai thế giới nhưng hiện gạo của Thái Lan, Đài Loan chễm chệ nhiều điểm bán hàng. Đã mấy năm rồi, trùng vào thời vụ Tây Nam bộ đang thu hoạch lúa gạo từ Campuchia ào ạt đổ vào chính vựa lúa này. Các miệt vườn đang khốn đốn vì rau hoa quả nhập khẩu. Năm 2009, xuất khẩu rau quả được 431 triệu USD, lại nhập khẩu tới 280 triệu USD đồng, trong đó nhiều nhất là của Trung Quốc, Thái Lan. Bình Thuận, Ninh Thuận, Khánh Hòa từng trồng dưa lấy hạt nổi tiếng thỏa dụng nhu cầu cả nước, nhưng hiện 90% hạt dưa trên thị trường xuất xứ từ Trung Quốc.
Việt Nam là một nước kém phát triển, nhưng tiêu xài hàng xa xỉ đang thành mốt. Ô tô ngoại “khủng” xuất hiện mọi nẻo đường, cần thì đưa về bằng máy bay. Căn hộ triệu đô phải bộ nhà tắm, toilet, massage của Nhật; đồ gỗ, đồ nội thất của Singapores; gạch nát nền Tây Ban Nha… Hàng dệt may trên thị trường nội địa, dân ít tiền đổ xô vào hàng Trung Quốc, còn lớp nhiều tiền chọn hàng Thái Lan, Hàn Quốc, Singapore.
Cây lúa từ xa xưa chỉ ưa phân chuồng, nay cũng “kênh kiệu” đồ ngoại. Nhập khẩu phân bón, thuốc trừ sâu hàng năm tiêu gần hết tiền xuất gạo.
3. Qua hàng trăm hiệp định thương mại đã ký, nhất là các hiệp định thương mại tự do, hiệp định nào cũng tạo quan hệ bình đẳng giữa các đối tác. “Dễ người dễ ta, khó người khó ta”, nhưng hàng của ta năng lực cạnh tranh kém, thường không tận dụng được cơ hội. Bên ngoài vốn sức cạnh tranh cao, lại được ta mở cửa thị trường cho các hãng phân phối 100% vốn nước ngoài từ 1/1/2009.
Điều này còn đúng cả với hoạt động của các khu kinh tế cửa khẩu, khu thương mại tự do. Mở ra các khu này, xuất khẩu có tăng nhất là loại phẩm cấp bình dân. Song bất cập về nhập khẩu và nhập siêu, thì không bù lại được. Ở khu vực phía Bắc, chỉ cần nhìn dòng hàng tối ngày từ Lạng Sơn về mà sốt ruột. Khu vực phía Tây, cũng ùn ùn xe hàng từ khu thương mại tự do Lao Bảo theo đường số 9 chạy vào.
4 . Chủ trương đẩy mạnh sản xuất hàng thay thế hàng nhập khẩu, vừa hay lại hợp với sáng kiến “Người Việt Nam ưu tiên dùng hàng Việt Nam”. Song với thị hiếu thời @, nếu có dùng hàng sản xuất trong nước thì cũng phải được chế tác bằng thiết bị hiện đại, phụ tùng xịn, vật tư chất liệu tốt…nhập khẩu . Thế nên muốn “đẩy mạnh sản xuất, phải “tăng cường” nhập khẩu để sản xuất, gia công.
5. Thực hiện các định ước quốc tế, không thể áp dụng các biện pháp thuế quan, hạn ngạch, mà thay bằng hàng rào kỹ thuật cùng mạng lưới lưới kiểm tra. Nhưng tiếc rằng những điều đó còn rất thưa - mỏng. Mặc dù ta đã ban hành Pháp lệnh Tự vệ và Pháp lệnh Chống trợ cấp và chống bán phá giá đối với hàng hóa nước ngoài nhập khẩu vào Việt Nam, nhưng chưa được dụng võ.
6. Kiểm soát vĩ mô về nhập khẩu trước hết và chủ yếu dựa trên thống kê số liệu, song tiếc là nghèo nàn. Nhóm, mặt hàng nhập khẩu có tới hàng nghìn, song biểu thống kê đến năm 2008 mới có 34 mục, qua năm 2009 mới thành 44 mục chia thành 3 nhóm hàng: (1) Cần nhập khẩu, (2) nhập khẩu cần kiểm soát, (3) Hạn chế nhập khẩu. Trong nhóm (2) “nhập khẩu cần kiểm soát” gom các mặt hàng không rõ danh tính trong tiểu nhóm “các mặt hàng khác”. Năm 2008 tiểu nhóm này là 5,2 tỷ USD, chiếm 52,3% của cả nhóm. Các con số tương ứng của năm 2009 là 4,1 tỷ USD và 63%.
7. Nhiều khi cũng phải dùng nhập khẩu như một công cụ để giải cứu cơn “nóng - lạnh” của thị trường. Với 40 nhà máy đường ai cũng kỳ vọng không phải nhập khẩu mà sẽ dư đường để xuất khẩu. Song ngần ấy năm cứ diễn ra điệp khúc, khi giá thế giới tăng, nông dân tăng giá mía - nhà máy nâng giá thành - nhà buôn tâng giá bán, đến mức cơ quan quản lý phải cảnh báo nếu không chịu bình ổn giá trong nước, sẽ cho nhập khẩu đường tắp lự. Còn khi giá thế giới giảm , chặt mía - nhà máy ngơi - thiếu đường - doanh nghiệp găm hàng – giá nội địa lại căng, đành “giải cảm” bằng…. nhập khẩu.
8. Nhiều hội chợ triển lãm cũng để lọt lưới những khoản nhập siêu “ngoài ý muốn”. Đúng ra hàng nước ngoài mang vào triển lãm phải tái xuất, song với những bùa phép nó ở lại nước ta. Sứ Giang Tây, sau hội chợ, lập tức nó được kính chuyển cho các chủ hàng Việt Nam, bày bán nghênh ngang trên nhiều phố phương của các thị thành. Bia Tiệp ngon thế mang vào giới thiệu ai nỡ mang về… Đến hẹn lại lên, mỗi năm Thái Lan lại mở Triển lãm sản phẩm tại Hà Nội, hỗ trợ chỗ cho hàng của họ vốn đã có chỗ đứng tại thị trường Việt Nam. Phía ta chưa có động thái tương ứng.
9. Nhập siêu còn bám đuổi các tour du lịch. Người nước ngoài vào Việt Nam thăm thú, muốn mua hàng lưu niệm quanh quẩn là hàng thêu, chiếc nón. Trái cây, quà bánh đặc sản tươi ngon nhưng không để được lâu. Sơn mài, khắc khảm cồng kềnh, khó mang. Vải vóc, tơ luạ dễ nhầm với hàng Trung Quốc… Điều đó lý giải vì sao khách vào Việt Nam tiêu ít, dù phương châm trong du lịch là phải lôi cuốn khách “vào sâu - ở lâu - tiêu hết”. Ngược lại nhìn dòng người Việt Nam du lịch nước ngoài về ai cũng tay sách nách mang. Từ tổ chức tuor, đến cách bán hàng, nước ngoài họ moi những cắc bạc đầu tiên khi ta mới nhập cảnh và tận thu những đồng xu cuối cùng trước khi ta xuất cảnh.
Rõ ràng việc kiểm soát nhập khẩu, hạn chế nhập siêu là khó.
Nguyên phó chánh văn phòng Bộ Thương mại
Nhiều Mặt Hàng Sữa Nhập Khẩu Đội Bốn Lần Giá Vốn
Khảo sát của các Cty nghiên cứu thị trường có uy tín cho thấy, lợi nhuận của các nhà chế biến sữa bột nhập khẩu hiện nay từ 22% đến 86%. Giá sữa thường bị đẩy lên mức trên dưới 400 nghìn đồng/kg (tức gấp bốn lần giá nhập).
Tại một cửa hàng sữa nhập ngoại ở Hà Nội. Ảnh: Phạm Yên
Hầu hết các doanh nghiệp (DN) sữa đều từ chối đưa ra con số chính xác về mức lợi nhuận của đơn vị mình và cho rằng lợi nhuận tối đa ở khoảng trên 20%. Đại diện một DN sản xuất sữa ở miền Bắc cho biết, đối với sữa nước, nhà sản xuất chỉ đạt được lợi nhuận ở mức từ 7% đến 10%, còn với sữa bột thì có thể đạt mức trên 20%.
Một DN sữa khác cho biết, riêng với sữa nước, nếu DN chỉ làm từ sữa tươi nguyên chất thì lợi nhuận chỉ ở mức khoảng 15%, còn pha thêm sữa bột thì lợi nhuận còn cao hơn nữa. Đại diện một hãng sữa bột lớn xác nhận lợi nhuận đạt được khoảng trên 20% đối với một số dòng sản phẩm.
Mổ xẻ về lợi nhuận của các nhà sản xuất sữa, ông Nguyễn Đăng Vang, Phó Chủ nhiệm Ủy ban Khoa học - Công nghệ và Môi trường của Quốc hội cho biết, kết quả cuộc điều tra mới đây của Jaccar về thị trường sữa Việt Nam cho thấy với các loại sữa nước, sữa nguyên liệu chiếm 34%, chi phí đóng gói 15%; chi phí sản xuất, công lao động 10% trong chi phí sản xuất sữa của các DN. Còn lợi nhuận của các nhà phân phối và bán lẻ là 13% và lợi nhuận của nhà chế biến 28%.
Thứ trưởng Bộ Công Thương Nguyễn Nam Hải cho rằng, ngành sữa Việt Nam có nhiều vấn đề, trong đó nổi cộm là vấn đề vùng nguyên liệu cho sản xuất trong nước, giá sữa bột hiện nay cao quá, sự vênh giá và chi phí khuyến mãi của DN rất lớn.
Theo ông, do số lượng đầu mối ít dẫn tới tình trạng khống chế giá trên thị trường, làm cho giá luôn cao. Điều này phản ánh qua việc giá sữa thế giới giảm xuống mà giá của ta vẫn cao trong khi thu nhập của người dân khá thấp.
Sữa nhập khẩu đang bị đội giá
Báo cáo về thị trường sữa đầu năm 2010 của Trung tâm Thông tin, Công nghiệp và Thương mại, Bộ Công Thương cho thấy, giá sữa thành phẩm nhập khẩu có mặt hàng đang bị đội giá tới bốn lần trong khi cơ quan chức năng đang loay hoay tìm cách quản lý giá.
Năm 2009, khoảng 72% lượng sữa của Việt Nam phải nhập khẩu, trong đó 50% là sữa nguyên liệu và 22% là sữa thành phẩm. Các hãng sữa được nhập khẩu nhiều như Mead Johnson; Nesstle; Dumex; Wyeth; XO…, mặc dù có giá thành cao gấp hai đến bốn lần sữa nội địa, nhưng vẫn chiếm được thị phần lớn.
Theo Cục Quản lý Cạnh tranh, một số sản phẩm sữa của các hãng như: Mead Jonhson, Friso... bán tại Việt Nam hiện có giá cao hơn 20% - 60% so với giá bán tại Thái Lan, Malaysia, Indonesia. Giá sữa bột nguyên liệu họ nhập về cảng là 65 triệu đồng/tấn (tương đương 65.000 đồng/kg), sau khi cộng tất cả các chi phí như vận chuyển nội địa, quảng cáo..., giá sữa (giá vốn) nằm trong khoảng 100 nghìn đồng/kg. Tuy nhiên, hiện nay, giá sữa thường bị đẩy lên mức trên dưới 400 nghìn đồng/kg (tức gấp bốn lần giá nhập).
...Trong khi sữa nội ế ẩm
Lý giải việc người tiêu dùng thờ ơ với sữa nội, một chuyên gia cho rằng, đổ lỗ hết cho việc người tiêu dùng sính sữa ngoại là không hẳn đúng. Người tiêu dùng cũng muốn dùng hàng trong nước nhưng thực tế có việc một số DN gian dối đưa ra thị trường sữa các sản phẩm chất lượng thấp.
Có trường hợp sữa của một số cơ sở sản xuất chỉ đạt 5-6% protein, thậm chí là 1% protein. Đây là những loại hàng giả, làm mất lòng tin người tiêu dùng. Trong khi đó các DN nhập khẩu, các hãng sữa ngoại luôn đẩy mạnh quảng cáo trẻ em ăn sữa có DHA, chất này chất kia sẽ thông minh, cao hơn…, tạo niềm tin với người tiêu dùng.
Ông Vũ Quốc Tuấn, Trưởng phòng Truyền thông Đối ngoại Công ty TNHH Nestlé Việt Nam lấy ví dụ về trường hợp sữa hộp Lactogen do Cty sản xuất trong nước và sản phẩm NAN cũng của hãng nhưng là hàng nhập khẩu.
Dù có cùng thành phần, chất lượng tương đương và được bán với giá mềm là 52.000 đồng/hộp nhưng Lactogen không được người dân quan tâm.
“Thống kê trên doanh số cho thấy, sản phẩm Lactogen của chúng tôi sau một thời gian đưa ra thị trường bị sụt giảm, trong khi lượng bán của loại sữa nhập khẩu NAN tăng khá cao. Nếu vẽ trên trục đồ thị thì sữa ngoại, không phải dòng cao cấp, số lượng vẫn cứ tăng, mặc dù giá bán liên tục tăng, trong khi số lượng dòng phổ thông càng ngày càng giảm”- Ông Tuấn nói.
Kết quả điều tra thị trường cũng cho thấy, trong ngành sữa, lợi nhuận cho các phân khúc thị trường khá rõ rệt. Lợi nhuận của nhà sản xuất đối với các loại sữa đặc là 17%, sữa nước 48%.
Đối với sữa bột nhập khẩu giá thấp, mức lợi nhuận khoảng 22%; còn đối với sữa bột loại giá trung bình và cao cấp, lợi nhuận có thể tới 86%.
Chinh Phục Cộng Đồng: Thương Hiệu Cần Lý Do Để Họ Tin, Mua
Khi mà thị trường có rất nhiều sản phẩm ngoại tràn lan và cạnh tranh, nhiều sản phẩm “Made in Viet Nam” vẫn đang được người tiêu dùng yêu mến và tín nhiệm. Nó cho thấy một điều, hàng Việt không thua kém hàng ngoại và chúng ta hoàn toàn có thể tự hào về điều đó.
Nhiều sản phẩm "made in Viet Nam" được người tiêu dùng tín nhiệm
Lý do để tin và lý do để mua
Một cuộc khảo sát mới đây về mức độ tín nhiệm của người tiêu dùng với các sản phẩm nước giải khát trong nước, kết quả cho thấy, đa số bình chọn cho Trà Xanh Không Độ, trà thảo mộc Dr Thanh của Tập đoàn Tân Hiệp Phát – những thức uống vốn rất thông dụng trong đời sống hàng ngày của người Việt.
Tuy nhiên, theo nhận định, đây chỉ là một phần nhỏ giúp sản phẩm này có chỗ đứng trên thị trường. Với người tiêu dùng, để tin, để mua thì đằng sau một thương hiệu, phải ẩn chứa nhiều hơn những điều đã nói, bao gồm những gì mà họ được hưởng lợi từ việc lựa chọn sản phẩm. Và trà thảo mộc Dr Thanh với nguồn gốc từ thiên nhiên hiện đang được nhiều người tín nhiệm không chỉ bởi đây là một loại nước giải khát phù hợp cho mùa hè, mà theo họ, sản phẩm này còn như một “người lính” bảo vệ sức khỏe.
Một chuyên gia phân tích thị trường lập luận, con người cũng như mọi sự vật sống khác, chúng ta có tây y, mọi vật khác có tây y đâu, chỉ có đông y mà vẫn tồn tại đời này qua đời khác. Trà thảo mộc đã “đánh” đúng tâm lý của người tiêu dùng khi chiết xuất từ 9 loại thảo mộc quý, đa số có thể trồng được ở Việt Nam và vốn gần gũi, thân thuộc như “người nhà”. Trên thực tế, có 4 yếu tố để Dr. Thanh được biết và nhớ đến, đó là chất lượng, sự khác biệt, hiệu quả marketing và hệ thống tổ chức phân phối.
Trà thảo mộc Dr Thanh đang chinh phục người tiêu dùng ở vị trí một thức uống giải khát có khả năng giải nhiệt và thanh lọc cơ thể. Điều này khiến giới truyền thông nhận diện, lý do để tin và để mua ở đây không chỉ tập trung cho sự hiện diện hình ảnh sản phẩm và thương hiệu gây hiệu ứng mạnh, mà còn là sự thử nghiệm nhiều hơn cho khách hàng, đem tới cho khách hàng những trải nghiệm, những ấn tượng thú vị và ý nghĩa.
Nói như ông Trần Quí Thanh, Tổng Giám đốc Tập đoàn tân Hiệp Phát: không cung cấp cho thị trường những sản phẩm mình có, chỉ cung cấp những sản phẩm thị trường cần và không bắt chước ai. Đó là một triết lý kinh doanh đã đem về thành công cho ông.
Nhớ rồi để không quên
Sáng tạo trở thành triết lý của những doanh nghiệp năng động muốn khẳng định và vươn xa. Sáng tạo không có chỗ dành cho những thương hiệu rụt rè và ngập ngừng. Trong bối cạnh hội nhập, hàng ngoại “xếp hàng” cùng hàng nội, làm sao để khách hàng dùng một lần rồi nhớ mãi, làm sao để khách hàng ngoại từ "Yêu Việt Nam" đến "mua hàng Việt Nam" hoặc ngược lại là những kiến thức thương mại đi kèm với triết lý yêu nước.
Còn nhớ, cách đây 30-40 năm, những bánh xà phòng hiệu Cô Ba ở miền Nam hay Mộc Lan, Hoa Hồng ở miền Bắc với màu trắng sữa, màu nâu dầu mỡ, trông... ngon như phô mai đều được người tiêu dùng tin và nhớ. Ngay thời ấy, các hãng xà phòng đã biết phát động cuộc chiến giữa hàng nội và ngoại tuy không ầm ĩ nhưng khá quyết liệt với việc vẫn giữ nhãn hiệu và hình ảnh rất Việt Nam. Đây cũng là một bí quyết quan trọng để chinh phục khách hàng.
Trở lại với sản phẩm trà thảo mộc Dr Thanh, có người ví, hình ảnh nó quen thuộc không chỉ từ những chiến dịch truyền thông rầm rộ khiến ai cũng thấy “nóng trong người” mà còn bởi hiện lên đó một hình ảnh rất Việt Nam. Cũng giống như chinh phục thị trường đòi hỏi chất lượng hàng hóa thì chinh phục lòng người lại không thể thiếu một chút nhạy cảm của người yêu nước.
Đến nay, nhiều doanh nghiệp đã lấy những cái tên rất Việt Nam và nổi tiếng dễ nhận diện để xây dựng thành thương hiệu như Sài Gòn, Hà Nội, Thăng Long, Chợ Lớn… hay thậm chí sử dụng tên sản phẩm trùng với tên của người dẫn dắt doanh nghiệp làm chủ trà thảo mộc Dr Thanh là một ví dụ.
Đương nhiên, để người ta nhớ và biết mình, và quan trọng để người ta không quên thì một mình doanh nghiệp tự làm có lẽ là chưa đủ. Nỗ lực của doanh nghiệp – sự ủng hộ của người tiêu dùng - sự hỗ trợ từ cơ quan nhà nước có thể là điều kiện cần và đủ để hàng Việt Nam cất cánh.
Hàng Việt Về Trà Ôn Và Vũng Liêm
Trong 4 ngày liên tục, từ ngày 20 đến 23.5.2010, chương trình “Hàng Việt về nông thôn”, một chương trình Xúc tiến thương mại thị trường trong nước của Bộ Công thương sẽ tiếp tục đến với hai huyện Trà Ôn và Huyện Vũng Liêm, Tỉnh Vĩnh Long.
Doanh nghiệp tiếp cận trực tiếp với người tiêu dùng nông thôn; ảnh: T.L
Nét đặc biệt của chương trình này là tăng cường sự hiện diện của doanh nghiệp ở thị trường nông thôn, đồng thời chương trình sẽ chú trọng đến mở rộng hệ thống phân phối cho hàng Việt ở vùng sâu. Với hoạt động bán hàng và tìm hiểu, mở rộng thị trường của doanh nghiệp cùng những chương trình chăm sóc người dân địa phương như huấn luyện tiểu thương, khám bệnh-phát thuốc miễn phí, tặng quà cho học sinh nghèo, … chương trình tiếp tục là cánh tay nối dài, đưa hàng Việt về với bà con nông dân Vĩnh Long.
Một số hoạt động tiêu biểu như: Khám bệnh & phát thuốc miễn phí (300 suất), Tặng quà khuyến học cho 30 học sinh nghèo của huyện, Chương trình văn nghệ, Huấn luyện người bán lẻ - tiểu thương chợ, Tọa đàm kỹ thuật cho người tiêu dùng (nông dân), Bán hàng trực tiếp...
“Cần Hàng Rẻ, Tốt, Bắt Mắt”
Theo tôi, đến ba tác nhân có tính chất quyết định là: Nhà nước, doanh nghiệp và người tiêu dùng. Trong thể chế thị trường, người tiêu dùng có quyền quyết định chọn mua hàng gì, mẫu mã ra sao, giá cả thế nào; còn doanh nghiệp phải tìm cách đáp ứng tốt nhất yêu cầu của họ. Tuy nhiên, khởi đầu mọi chuyện lại là Nhà nước.
Người dân miền núi Lạng Sơn nghe hướng dẫn sử dụng bếp gas mini của Namilux (ảnh chụp tại chương trình Bán hàng nông thôn từ 22 đến 25-4 tại Lạng Sơn) - Ảnh: Q.ChươngXác định lại cơ cấu thị trường
Khâu đầu tiên trong vai trò Nhà nước là chọn lựa mô hình phát triển, trong đó có chuyện chọn thị trường ưu tiên. Gần 30 năm qua kể từ ngày phát động công cuộc đổi mới, Nhà nước ta đã dành ưu tiên cao cho lĩnh vực xuất khẩu.
Điều này cũng dễ hiểu vì tuy dân số, tức dung lượng thị trường trong nước, khá lớn song thu nhập của các tầng lớp dân cư còn quá thấp nên muốn đẩy mạnh sản xuất thì phải vươn ra thị trường thế giới.
Thể theo chủ trương đó, mọi chính sách vĩ mô về thuế suất, lãi suất, tỉ giá... đều dành ưu ái cho mục tiêu đẩy mạnh xuất khẩu. Trong hoàn cảnh ấy các doanh nghiệp lao vào lĩnh vực xuất khẩu, bỏ trống thị trường trong nước là lẽ đương nhiên. Nay muốn khuyến khích dân ta ưu tiên dùng hàng của ta thì khâu đầu tiên là xác định lại cơ cấu thị trường.
Cuộc khủng hoảng tài chính và suy thoái kinh tế toàn cầu vừa qua cho thấy thị trường bên ngoài khá đỏng đảnh; sau cơn suy thoái, chủ nghĩa bảo hộ mậu dịch gia tăng ở mọi quốc gia, nhiều nước điều chỉnh thị trường, quay về thị trường trong nước.
Trong bối cảnh ấy cần điều chỉnh lại cơ cấu thị trường, giảm bớt sự lệ thuộc quá nhiều vào thị trường bên ngoài, chú trọng hơn tới thị trường trong nước. Điều đó không có nghĩa là chúng ta quay về chính sách đóng cửa, tự cung tự cấp, bài ngoại... mà chỉ là tìm ra một mối tương quan hợp lý giữa hai loại thị trường.
Nếu Nhà nước quyết định như vậy thì điều tất yếu là phải điều chỉnh các chính sách thuế, lãi suất, tỉ giá, giá đất... cho phù hợp. Dường như những sự điều chỉnh như vậy chưa rõ nét lắm. Đó là chưa kể những ách tắc về giao thông, thủ tục, lệ phí, kể cả lệ phí cầu đường...còn gây nhiều khó khăn đối với hoạt động nội thương.
Rỉ rả mới hiệu quả
Các doanh nghiệp đương nhiên đóng vai trò cực kỳ quan trọng trong chủ trương khuyến khích người Việt Nam dùng hàng Việt Nam. Ai cũng biết trong thể chế thị trường “cầu”, ở đây là người tiêu dùng, quyết định “cung”, nghĩa là người sản xuất kinh doanh.
Để làm ra cái người ta cần thì khâu đầu tiên là phải nghiên cứu xem người ta cần gì. Tôi có cảm giác nhiều doanh nghiệp của ta chưa đáp ứng được đầy đủ yêu cầu này.
Không nên nghĩ rằng người tiêu dùng Việt Nam dễ tính, từ đó có thái độ được chăng hay chớ. Cách tiếp cận như vậy chỉ mất khách thôi, vả lại cuộc sống ngày càng khá giả thì nhu cầu của họ cũng ngày càng cao.
Có hàng rồi thì khâu tiếp thị và phân phối có ý nghĩa quyết định. Ta thường quan tâm tới những chiến dịch tiếp thị rầm rộ: những triển lãm, hội chợ hoành tráng, các đoàn xe quảng cáo, tiếp thị ồn ào.
Thú thật tôi không tin vào hiệu quả của cái kiểu “ra quân”, “chiến dịch”, “phong trào”, “tháng nọ, tháng kia” là những phương cách có thể hợp với thời chiến và vận động chính trị, còn trong buôn bán cái rỉ rả, kiên trì, liên tục mới có thể đem lại hiệu quả.
Ở châu Phi, những người tiếp thị Nhật Bản, Trung Quốc, Ấn Độ... gùi hàng trên vai đi sâu vào từng làng, từng bản, từng bộ lạc giới thiệu hàng hóa, làm thổ dân quen dần với hàng hóa của mình mới ăn tiền.
Để bảo hộ hàng trong nước, ở Nhật Bản người ta quy định đồ điện dùng trong nước bao giờ cũng tốt hơn hàng xuất khẩu và chỉ có thể dùng được với điện thế 100V; hệ thống phân phối của họ rất tinh vi, hàng bên ngoài rất khó xâm nhập.
Trong khi đó hệ thống phân phối ở ta quá sơ sài, tự phát, một số doanh nghiệp thậm chí cố níu giữ độc quyền; đó là chưa kể tình trạng “quân ta đánh quân mình" khá phổ biến.
Than vãn chẳng ích gì!
Còn nhân vật quan trọng nhất là người tiêu dùng ở ta thì sao? Tất nhiên không thể vơ đũa cả nắm vì 86 triệu người dân là 86 triệu người tiêu dùng với những nhu cầu và khả năng rất khác nhau.
Hiện nay phổ biến ý kiến cho rằng người Việt ta sính ngoại, chơi ngông, làm ít, tiêu xài sang. Có lẽ điều này chỉ đúng với một bộ phận dân đô thị mới phất lên mà thôi, còn đại đa số người tiêu dùng chỉ cần hàng rẻ, tốt, bắt mắt.
Muốn người tiêu dùng Việt Nam ưu tiên mua hàng Việt Nam chỉ có ba cách: một là, hàng phải tốt, rẻ, hợp thị hiếu; hai là, có hệ thống tiếp thị, phân phối thuận lợi và ba là, mỗi người dân và toàn xã hội, các phương tiện truyền thông phải khơi dậy niềm tự hào dân tộc.
Sang Hàn Quốc tôi chẳng thấy ở đâu quảng cáo bằng tiếng Anh cả, rặt tiếng Hàn, nếu có tiếng Anh chỉ ghi chú nhỏ; người Hàn Quốc chỉ dùng hàng Hàn Quốc dù họ sinh sống ở đâu (ở Việt Nam họ vẫn mua và ăn hàng Hàn Quốc, trong các cửa hiệu Hàn Quốc).
Còn ở ta khắp nơi, kể cả nhưng nơi hẻo lánh, cũng trương bảng bằng tiếng Anh, nhiều khi sai chính tả, bất chấp dân địa phương chẳng ai biết tiếng Anh!
Gần đây ở ta lan truyền một câu khá giật gân: “Ta thua ngay trên sân nhà”. Lời ta thán đó phản ánh nỗi lo về sức cạnh tranh yếu kém của mình, song tôi thấy không hoàn toàn đúng và không có lợi. Dù còn không ít yếu kém, khuyết tật song Việt Nam đã trở thành “cường quốc” về gạo, hải sản, hồ tiêu, hạt điều, cà phê, may mặc đấy chứ có thua đâu?
Bên cạnh đó có đội bóng nào thắng được nếu trước khi ra sân cứ đinh ninh mình sẽ thua.
La lối, than vãn chẳng đem lại điều gì tốt đẹp cả. Cách tốt nhất là Nhà nước, doanh nghiệp và mỗi người dân hãy làm đúng bổn phận của mình để nâng cao khả năng cạnh tranh trên cả ba cấp độ: quốc gia, doanh nghiệp, mặt hàng và loại hình dịch vụ!
Không thể làm theo ý chủ quan
Cá nhân tôi có hai bài học.
Một lần ông Lý Quang Diệu sang thăm Việt Nam, ta có tổ chức một cuộc trao đổi ý kiến về chính sách kinh tế. Một đồng chí lãnh đạo Bộ Giao thông vận tải hỏi ý kiến của ông về việc xây dựng các cảng biển.
Ông nói không thể góp ý kiến gì được vì không nắm hoàn cảnh cụ thể của Việt Nam, chỉ chia sẻ kinh nghiệm bản thân. Ông cho biết đã chỉ đạo quy hoạch thành phố Singapore rất chỉn chu, giữa các khu nhà ở có vườn hoa, đường đi đẹp đẽ, song không biết làm sao người dân không chịu đi trên đường mà cứ đi vào cỏ.
Lúc đầu ông rất tức giận song bỗng nhận ra mình ngớ ngẩn; đáng ra nên để người dân tự chọn lối đi thuận tiện nhất rối mình nâng cấp lên thì lại làm theo suy nghĩ chủ quan, chẳng hợp với nhu cầu của người dân.
Theo ông, muốn xây dựng cảng nên theo dõi luồng hàng, luồng tàu thuyền rồi từng bước mở rộng, nâng cấp hơn là ngồi trong phòng làm việc vẽ ra các cảng! Cảng chỉ là một phần, phần quan trọng hơn là khả năng quản lý; có cảng tốt mà quản lý tồi cũng không thể có hiệu quả.
Khi ở Bộ Thương mại tôi cũng chỉ đạo anh em xây dựng đề án thị trường trong nước. Tiếc rằng đề án ấy chẳng đi đến đâu vì vẫn mang nặng tính chủ quan, duy ý chí, tập trung quan liêu, chẳng ăn nhập gì với thể chế thị trường.
Tôi cũng chỉ đạo xây dựng đề án xây dựng chợ, chủ yếu lấy tiền ngân sách. Kết quả là rất nhiều chợ xây dựng lên chẳng có ai vào mua, vào bán vì chẳng phù hợp với nhu cầu, thói quen của người mua, người bán Việt Nam.
Tôi cứ ân hận mãi về những quyết định quan liêu, bao cấp đem lại những hậu quả tồi tệ, gây thiệt hại tiền của nhân dân.
Nguyên phó thủ tướng chính phủ
Theo Báo Tuổi trẻ
"Hàng Việt Ở Nông Thôn": Nghe Nhiều, Thấy Ít
Thời gian gần đây nhiều tỉnh thành miền Trung tổ chức đưa hàng về các vùng nông thôn theo chương trình “Người Việt Nam ưu tiên dùng hàng Việt Nam”.
Một điểm bán hàng tại chợ Quảng Bình
Nhưng trên thực tế chưa mấy hiệu quả khi nhiều vùng nông thôn người dân vẫn chưa hiểu hết ý nghĩa của cuộc vận động này, chưa nói đến một số doanh nghiệp lợi dụng chiêu bài “Người Việt Nam ưu tiên dùng hàng Việt Nam” để mưu cầu lợi ích riêng của mình.
Ở Quảng Bình, ngày 11/5 vừa qua, chúng tôi về vùng nông thôn của huyện Lệ Thủy, đến xã nào cũng thấy tràn ngập hàng hóa của Trung Quốc, nhiều nhất là đồ chơi đến hàng thực phẩm chế biến, bánh kẹo… Trước các cổng trường học của xã Lộc Thủy, kẹo singgum, kẹo phát sáng Trung Quốc vẫn bán tự do. Chị Th. ở chợ Hôm, Tuy Lộc hàng ngày theo xe lên Lao Bảo mua hàng Trung Quốc, Thái Lan về bỏ mối ở chợ cho biết, người dân nông thôn thích hàng Trung Quốc không phải do bền mà do giá rẻ. Mặt khác giá chừng nào cũng có, nếu mới mua về bị hư hỏng sẽ được đổi lại ngay. Còn hàng Việt Nam, chất lượng đăng ký một đàng nhưng thực tế một nẻo! Khi được hỏi về cuộc vận động “Người Việt Nam ưu tiên dùng hàng Việt Nam” chị hầu như không biết gì, ngay nói chuyện với nhiều em học sinh ở Trường Trung học phổ thông huyện Lệ Thủy các em cũng trả lời chỉ nghe qua tivi còn làm thì chịu.
Đến chợ Tréo- thị trấn Kiến Giang, hàng đồ chơi Trung Quốc bày bán công khai không tem hợp chuẩn; còn đồ điện, điện tử, điện lạnh thì khỏi phải nói. Hỏi chuyện Ban quản lý chợ, ông cho biết chưa thấy tỉnh đưa hàng “Việt Nam” về phục vụ, giới thiệu, bán cho dân lần nào. Anh Hoàng Minh Hưng ở xã Lộc Thủy cho biết thêm, người dân nông thôn mất tin hàng Việt Nam vì các doanh nghiệp, đại lý đánh vào tâm lý người dân nông thôn thích hàng giá rẻ nên hay mang hàng quá đát, hàng kém phẩm chất về tiêu thụ ở các xã nông thôn. Anh đơn cử, năm 2009 anh mua một lon trà bí đao, xem còn hạn nhưng khi mở ra thì đục ngầu, có mùi như… nước cống. Lên trả lại, người bán hàng cho biết không riêng mình anh mà nhiều người đều bị như vậy.
Ở Quảng Trị, dân số nông thôn chiếm đến 75,5%, phân bố trên một địa bàn rộng lớn bao gồm cả miền núi, vùng gò đồi, ven biển… Tuy nhiên như ông Nguyễn Văn Hùng, Chủ tịch Hội bảo vệ người tiêu dùng tỉnh cho biết: Hiện nay, trên địa bàn tỉnh Quảng Trị, hàng có xuất xứ từ Thái Lan, Trung Quốc đang chiếm lĩnh thị trường và được người tiêu dùng ưu tiên chọn lựa. .
Đó là thực tế khi vào chợ trung tâm Đông Hà, hàng Thái Lan và Trung Quốc chiếm đến 70%. Trao đổi với chị Hương - hàng điện máy, chị cho biết, vì khách hàng vào chợ Đông Hà trên 40% là khách du lịch, khách vãng lai, đây là khách hàng tiêu tiền rất lớn và nhu cầu của họ cần thường là “ngoại” nên tiểu thương trong chợ nếu bán hàng nội cũng không mấy người mua! Chẳng riêng chợ Đông Hà, ngay các chợ huyện như Cam Lộ, Gio Linh, Hồ Xá, Quảng Trị… thì lượng hàng ngoại cũng chiếm tỷ lệ áp đảo vì thói quen dùng hàng “Thái” rất khó thay đổi của người dân ở đây. Khó đến nỗi ngay mua sắm ở nhiều công sở, các doanh nghiệp nhà nước, các tổ chức xã hội vẫn ưu tiên hàng… ngoại, chưa nói đến ở lứa tuổi thiếu niên, đang đi học vẫn xem nhẹ hàng Việt.
Đề cập vấn đề này, nhiều người cho rằng, không phải Quảng Trị xem thường trái lại rất quan tâm là đàng khác. Tỉnh ủy Quảng Trị đã có Quyết định số 789/2010 thành lập Ban chỉ đạo cuộc vận động "Người Việt Nam ưu tiên dùng hàng Việt Nam" phân công nhiệm vụ cụ thể cho các thành viên để thực hiện có hiệu quả cuộc vận động này. Đặc biệt mạng lưới thương mại và dịch vụ nông thôn phát triển rộng khắp. Trên 50 xã có chợ, chợ liên xã và chợ trung tâm cụm xã cùng hàng nghìn điểm thu mua nông sản, buôn bán vật tư phục vụ sản xuất, đời sống, bán lẻ hàng hóa tiêu dùng. Ở những địa bàn vùng sâu, vùng xa, vùng hẻo lánh nhất của tỉnh, đang phát triển mạnh loại hình chợ lưu động trên các phương tiện vận tải (bao gồm cả xe tải hạng nặng, hạng nhẹ và xe máy)… Thế nhưng, điều đáng nói ở đây là phần lớn việc buôn bán trao đổi hàng hóa tiêu dùng ở địa bàn nông thôn do tư nhân điều tiết, chi phối. Vấn đề chủng loại, quy cách, chất lượng vệ sinh an toàn thực phẩm, chất lượng sử dụng hàng hóa... thường không được chú trọng, ngay các cơ quan có trách nhiệm kiểm tra, kiểm sóat cũng thả nổi. Chính vì vậy, khi đời sống được nâng cao nếu hàng nội không đáp ứng yêu cầu thì với tâm lý “sính hàng ngoại” , người nông dân Quảng Trị quay lưng với hàng nội là lẽ thường tình.
Tại Thừa Thiên Huế trong Hội nghị sơ kết cuộc vận động "Người Việt Nam ưu tiên dùng hàng Việt Nam" vào ngày 15/4/2010 vừa qua do Ủy ban mặt trận Tổ quốc Việt Nam tỉnh tổ chức, Ban chỉ đạo cho biết, chương trình "Đưa hàng Việt về nông thôn" được các doanh nghiệp trong tỉnh hưởng ứng tích cực, nhiều phiên chợ bán hàng khuyến mại đã được tổ chức tại xã vùng núi, vùng sâu thuộc huyện Phong Điền, Phú Vang, Phú Lộc, Nam Đông, A Lưới… của Công ty cổ phần Espace Business Huế; HTX Thương mại- Dịch vụ Thuận Thành, Xí nghiệp Thành Lợi; Công ty TNHH Coopmart Huế... Đặc biệt,trong dịp Tết Nguyên đán Canh Dần, một số doanh nghiệp trên địa bàn tỉnh đã đăng ký đưa hàng về nông thôn phục vụ nhân dân với nhiều loại hình khuyến mại phong phú, hấp dẫn đã góp phần kích cầu tiêu dùng ngoài ra còn giúp người tiêu dùng ở nông thôn, vùng sâu, vùng xa tiếp cận hàng hóa của Việt Nam, giá rẻ chất lượng tốt. Tuy nhiên, việc tiếp cận thị trường nông thôn chưa được thường xuyên do địa bàn rộng, mỗi phiên chợ bán hàng diễn ra 2-3 ngày, sự kết hợp giữa các thương nhân với doanh nghiệp trong việc đưa hàng về nông thôn phục vụ nhân dân còn thiếu chặt chẽ và chưa thống nhất, do đó từ tết đến nay việc đưa hàng về các chợ nông thôn hầu như vắng bóng.
Chưa nói đến, khá nhiều doanh nghiệp lợi dụng chiêu bài đưa hàng về nông thôn để mưu cầu lợi ích riêng. Có hội chợ, mặc dầu trương biểu ngữ “Người Việt ưu tiên dùng hàng Việt” nhưng khi Quản lý thị trường vào kiểm tra thì hàng Việt chẳng có mấy gian, hàng hóa ngoại thì mập mờ phần lớn không nhãn mác, không nhãn phụ như quy định. Từ thực tế đó, không thể vận động người tiêu dùng nông thôn dùng hàng nội trong khi hàng hóa không đảm bảo yêu cầu của người tiêu dùng về chất lượng, mẫu mã, giá cả...
Phải nói rằng, nông dân Việt Nam rất yêu nước, người tiêu dùng nông thôn Việt Nam khá dễ tính nếu doanh nghiệp biết cách tiếp cận. Hàng hóa đáp ứng được yêu cầu, phù hợp túi tiền.
Thời Trang Quốc Tế Tiếp Tục Đổ Vào Việt Nam
Ngày càng có nhiều nhãn hàng thời trang quốc tế đổ vào thị trường Việt Nam theo cùng sự ra đời của hàng loạt trung tâm thời trang cao cấp tại các thành phố lớn.
Nhiều nhãn hàng thời trang quốc tế đã có mặt tại Việt Nam -Ảnh: Quốc Hùng
Vào cuối tháng 4 rồi, trung tâm thương mại Vincom được khai trương tại khu vực trung tâm TPHCM, góc Đồng Khởi – Lê Thánh Tôn, và kéo theo là hàng loạt nhãn hàng thời trang quốc tế như Versace, Emporio Armani, D’Blance, US Polo Assn, John Henry, Giovanni, San Sciaro, Valentino Creations, Carven Paris, Pierre Cardin… có mặt tại đây.
Trước đó, việc tập đoàn bán lẻ Parkson đưa vào khai thác trung tâm thương mại Parkson Flemington tại số 182 Lê Đại Hành, quận 11 cũng đã thu hút hàng loạt nhãn hàng quốc tế về mỹ phẩm, nước hoa, quần áo và nữ trang...
Cùng thời điểm này, trung tâm thương mại Kumho Asiana Plaza ở góc đường Hai Bà Trưng – Lê Duẩn, quận 1 đi vào hoạt động kéo theo hàng loạt thương hiệu quốc tế mở kinh doanh tại đây như trung tâm thời trang Debenhams, giày Aldo và Converse, đồng hồ Tissot, quần áo Playboy và Levi’s cùng các thương hiệu thời trang khác như Elle, Paris Hilton, Aubade và Carita...
Có thể nói các trung tâm mua sắm nào ra đời gần như đều được phủ kín bởi các sản phẩm hàng thời trang quốc tế. Theo CB Richard Ellis (CBRE) Việt Nam, đơn vị tiếp thị và phân phối diện tích cho Vincom Center Shopping Mall, có đến hơn 90% diện tích của trung tâm thương mại này đã được ký hợp đồng thuê dài hạn ở thời điểm khai trương trên tổng diện tích thương mại rộng gần 58.000 mét vuông của trung tâm.
Theo giới kinh doanh, các thương hiệu thời trang quốc tế sẽ tiếp tục vào Việt Nam trong thời gian tới khi nhiều dự án trung tâm thương mại ở khu vực trung tâm TPHCM đang xây dựng sẽ hoàn thành và đưa vào khai thác sớm trong năm nay. Cụ thể như dự án tòa nhà Bitexco Financial Tower (BFT) 68 tầng dự kiến sẽ khánh thành vào tháng 10 tới sẽ có 6 tầng dành cho trung tâm thương mại với tổng diện tích là 8.000 mét vuông. Và một điểm mua sắm ở vị trí đắc địa là khu thương mại Eden trên đường Đồng Khởi đã được đập bỏ để xây lại thành một trung tâm mua sắm mới.
Trong khi đó, tập đoàn Liên Thái Bình Dương (IPP) - đơn vị đã đưa nhiều nhãn hàng thời trang quốc tế như Chanel, Lancome, Burberry, Salvatore Ferragamo, Bally, Coach, Tumi, Tag Heuer … vào Việt Nam, cũng đã phối hợp với Saigon Tourist đầu tư cải tạo tầng trệt khách sạn Rex thành khu mua sắm. Công trình dự kiến sẽ hoàn thành trong quí 3, dự kiến sẽ thu hút những nhãn hàng thời trang quốc tế.
Theo ông Tham Tuck Choy, Tổng giám đốc Parkson Việt Nam, việc kinh doanh của Parkson ở Việt Nam rất thành công sau 5 năm có mặt với 6 trung tâm mua sắm tại ba thành phố lớn là TPHCM, Hà Nội và Hải Phòng.
Ông Choy cho biết, tốc độ tăng trưởng của Parkson ở Việt Nam với mức trung bình là trên 30% (trong đó Hà Nội trên 40%, Hải Phòng 50% và TPHCM trên 20%). Với kết quả kinh doanh khá cao như vậy, Parkson đang cố gắng đẩy mạnh đầu tư vào Việt Nam bằng việc mở thêm nhiều trung tâm mua sắm khác ở các thành phố lớn.
Hàng Việt - Hậu Mãi Tốt, Bán Chạy
Sản xuất và bán hàng chất lượng vẫn chưa đủ để hàng Việt chiếm lĩnh trái tim người tiêu dùng một cách lâu dài. Bởi, các hoạt động chăm sóc sau bán hàng (hậu mãi), nhất là khâu bảo hành sửa chữa, được nhiều người tiêu dùng rất quan tâm và xem đó là tiêu chí quan trọng để lựa chọn hàng hóa.
Khách hàng chọn mua tivi SAM tại cửa hàng Trí Minh.
Chưa cạnh tranh nổi
Ông Ngô Trí Minh, chủ cửa hàng điện máy gia dụng Minh Thanh trên đường Cách Mạng Tháng Tám - Biên Hòa, cho biết, cách đây 4 - 5 năm, một số mặt hàng điện máy của Việt Nam chiếm được thị trường với ưu thế giá rẻ nhưng dần dần mất khách vì quá yếu trong khâu bảo hành. "Chẳng hạn, bán một chiếc tivi của các hãng hậu mãi kém, khi hư hỏng không có dịch vụ sửa tại nhà, cũng không có trạm bảo hành trong tỉnh mà phải gửi lên Sài Gòn, vừa tốn kém lại mất thời gian nên dần dần nhiều người bán cũng e ngại vì sợ mất uy tín" - ông Minh nói.
Đại diện Trung tâm điện máy - điện lạnh - điện gia dụng Đại Nguyên ở Tân Mai- Biên Hòa, nhận xét, thị trường điện máy, điện lạnh hiện không bán nhiều nhãn hàng hoàn toàn do Việt Nam sản xuất mà chủ yếu là hàng liên doanh và ngoại nhập. Các nhãn hàng nước ngoài có ưu thế hơn hẳn hàng nội ngoài chất lượng còn nhờ chính sách hậu mãi rất tốt như sửa chữa tại nhà trong ngày, thời gian bảo hành kéo dài, các chương trình sửa chữa hàng cũ... Về mặt này, hàng nội vẫn có khoảng cách khá xa và doanh nghiệp trong nước cần nỗ lực hơn nữa trong việc cải thiện các chính sách chăm sóc khách hàng.
Ông Lưu Phan Thanh, Giám đốc siêu thị điện máy Chợ Lớn, phân tích: "Một trong những điểm làm cho hàng Việt Nam yếu sức cạnh tranh trên thị trường điện máy gia dụng chính là khâu hậu mãi, tập trung ở 3 điểm: xác suất hư hỏng lớn; hệ thống bảo hành không rộng khắp, thường chỉ có ở một vài thành phố lớn như TP. Hồ Chí Minh, Hà Nội nên mỗi khi cần bảo hành khá bất tiện, chờ lâu và chất lượng bảo hành không tốt khiến sản phẩm không bền". Theo ông Thanh, chính vì những điểm trên, nhiều siêu thị hay đại lý thường chọn bán hàng ngoại mà chưa ưu tiên hàng Việt dù hiện tại, cũng có khá nhiều sản phẩm điện máy của Việt Nam chất lượng tốt như: tivi, quạt, tủ lạnh...
Hậu mãi hỗ trợ bán hàng
Quan sát cho thấy, tuy sản phẩm điện máy sản xuất trong nước vẫn bị hàng ngoại áp đảo nhưng vẫn có một số thương hiệu Việt được người tiêu dùng đánh giá cao. Ngoài ưu thế giá thành rẻ, sản phẩm điện máy nội địa cũng đang dần tốt lên trong mắt người tiêu dùng nhờ làm tốt hơn ở khâu bảo hành so với thời gian trước. Ông Minh dẫn chứng, cơ sở của ông ngoài những mặt hàng liên doanh thì sản phẩm tivi SAM (sản phẩm của Công ty Đông Á) ở phân khúc giá trung bình do Việt Nam sản xuất đang bán khá chạy. Một trong những lý do chính là chế độ hậu mãi tốt. Thời gian bảo hành các sản phẩm này kéo dài đến 2 năm và khi cần sửa chữa, khách hàng chỉ mất thời gian 1 ngày tại trung tâm bảo hành ở ngay Biên Hòa. Trung bình, cửa hàng Minh Thanh bán khoảng 2 - 3 tivi/ngày, mức tiêu thụ cao hơn hẳn so với hàng ngoại nhập.
Các sản phẩm loa và ampli do Việt Nam sản xuất như: Peace, Vitech... cũng bán khá chạy so với các mặt hàng xuất xứ từ Hàn Quốc, Trung Quốc do đã cạnh tranh được về giá và chế độ hậu mãi tốt hơn do hàng ngoại ở các nhóm hàng này có chính sách bảo hành khá nhiêu khê, thậm chí một số nhãn hàng Trung Quốc chỉ do đại lý đứng ra nhận bảo hành với thời gian ngắn. Những mặt hàng khác như: quạt máy, bếp gas, bóng đèn, đồ gia dụng... của nhiều thương hiệu trong nước như: Asia, Hanado, Điện Quang... cũng có chế độ bảo hành và các chính sách hậu mãi khác khá chu đáo nên sức cạnh tranh ngày càng tốt hơn trên thị trường.
Ông Đỗ Vĩnh Sỹ, Trưởng đại diện khu vực miền Đông của Công ty TNHH Mekong chuyên sản xuất và phân phối các nhãn hàng bếp gas và các mặt hàng nhà bếp, chia sẻ, các DN sản xuất hàng Việt Nam sẽ có ưu thế hơn nếu chú trọng xây dựng hệ thống bảo hành, hậu mãi. "Cơ sở sản xuất, lực lượng thợ chuyên sửa chữa và hiểu biết về sản phẩm đều ở Việt Nam nên việc xây dựng một hệ thống bảo hành tiện ích, theo tôi, là khá thuận lợi nếu DN chịu đầu tư. Chúng tôi xác định, đây là khâu quan trọng cần tập trung làm tốt nên với các sản phẩm của Sakuara, khách hàng các tỉnh có thể trực tiếp bảo hành ở đại lý và các trạm bảo hành, còn ở TP.Hồ Chí Minh chúng tôi sửa chữa tận nhà trong ngày cho khách".
Nhiều DN sản xuất hàng trong nước cũng khẳng định, khâu bảo hành và các chính sách hậu mãi tốt chính là yếu tố quan trọng trong xây dựng uy tín sản phẩm để thuyết phục những đại lý bán hàng quan tâm, ủng hộ và yên tâm giới thiệu đến người tiêu dùng sản phẩm nội địa.
Phiên Chợ Hàng Việt Về Củ Chi: Thiết Thực Và Chu Đáo Hơn
Không chỉ bày bán sản phẩm, phiên chợ hàng Việt ở Củ Chi (TP.HCM, 28 - 30.5.2010) còn nhiều hoạt động thiết thực, gần gũi với đời sống người dân hơn.
Càng về chiều tối, lượng người mua sắm tại phiên chợ Hàng Việt về Củ Chi (năm 2009) càng tăng. Ảnh: Hậu Vỹ
Quy mô hơn, phong phú sản phẩm hơn
Năm rồi, phiên chợ hàng Việt về Củ Chi (do Trung tâm xúc tiến thương mại và đầu tư TP.HCM - ITPC tổ chức) bán hàng lưu động trong một ngày (29.8.2009) khiến nhiều người dân tiếc nuối. Năm nay phiên chợ quy mô hơn với 50 gian hàng trưng bày bắt mắt và diễn ra trong ba ngày (từ ngày 28 – 30.5.2010) để người dân có cơ hội mua sắm nhiều hơn.
Các ngành hàng tham gia phiên chợ khá phong phú như lương thực, thực phẩm (gạo, đường, muối, dầu ăn, nước chấm các loại, gia vị, thực phẩm đóng hộp, bánh kẹo, mì ăn liền, trứng, sữa), dệt may, da giày, nhựa gia dụng, điện gia dụng, văn phòng phẩm, vật tư nông nghiệp, thức uống, hóa mỹ phẩm, dịch vụ giáo dục, bảo hiểm, du lịch… Ngoài ra, phiên chợ còn bày bán các các sản vật địa phương.
Nét mới của phiên chợ lần này là phục vụ thiếu nhi ở vùng sâu, vùng xa bị thiệt thòi do thiếu các phương tiện vui chơi, đồ chơi, dụng cụ sách vở. Phiên chợ diễn ra vào những ngày cuối tháng 5, giúp không khí tết thiếu nhi 1.6 ở các vùng xa thành phố sôi động hơn với các sản phẩm dành cho thiếu nhi như đồ chơi, truyện thiếu nhi... Đồng thời, hướng tới nhu cầu thưởng thức World Cup 2010, phiên chợ còn có sự tham gia của một số doanh nghiệp hàng kim khí điện máy cung cấp các phương tiện nghe nhìn như truyền hình, radio. Ngoài ra, các sản phẩm như mì tôm, bánh snack… cũng tham gia phục vụ nhu cầu “lai rai” khi xem bóng đá cho người dân.
Phiên chợ còn có sự tham gia của một số nhà phân phối dược phẩm thông dụng, đảm bảo chất lượng để phục vụ cho đồng bào vùng sâu.
Hoạt động thiết thực, thu hút quan tâm của người dân vùng sâu là chương trình tư vấn tiêu dùng với chủ đề mua sắm thông minh, bài học kinh nghiệm giúp người tiêu dùng có thêm kiến thức về các sản phẩm Việt Nam. Đây cũng là cơ hội để các doanh nghiệp giới thiệu sản phẩm đến người tiêu dùng; đồng thời giúp người tiêu dùng phân biệt hàng giả, hàng nhái. Ngoài ra, phiên chợ còn có chương trình đố vui có thưởng về kiến thức tiêu dùng, kiến thức sản phẩm, kiến thức về doanh nghiệp với giải thưởng là các phần quà hấp dẫn.
Điểm nhấn, tạo nên phần “hội” cho phiên chợ là chương trình văn nghệ diễn ra hàng đêm, giúp không khí mua sắm thêm náo nhiệt, sinh động và thu hút người dân địa phương đến tham quan, mua sắm tại phiên chợ.
Đưa hàng Việt tiếp cận người dân vùng sâu
Cùng với việc đưa hàng Việt về ngoại thành, Trung tâm xúc tiến thương mại và đầu tư TP.HCM (ITPC) còn phối hợp với Ủy ban nhân dân các huyện vận động các doanh nghiệp tham gia tặng quà cho thiếu nhi, gia đình chính sách tại địa phương.
Bà Tô Tường Nguyên, phó chủ tịch thường trực UBND huyện Củ Chi cho biết, phiên chợ hàng Việt nhận được nhiều sự ủng hộ của người dân. Năm ngoái, hàng bán hết sạch từ rất sớm. Chính quyền địa phương luôn sẵn sàng phối hợp với ITPC để quảng bá giúp người dân tiếp cận được hàng Việt, hưởng ứng phong trào “Người Việt Nam ưu tiên sử dụng hàng Việt Nam”.
Ông Huỳnh Tấn Phong, phó giám đốc ITPC cũng cho biết, phiên chợ hàng Việt nằm trong đề xuất hướng tham mưu của ITPC với UBND thành phố trong chương trình “Người Việt Nam đồng hành cùng hàng Việt Nam” trước khi có cuộc vận động “Người Việt ưu tiên dùng hàng Việt”. Đồng thời, phiên chợ cũng nhằm hưởng ứng cuộc vận động đưa hàng Việt Nam về vùng sâu, vùng xa. Sau phiên chợ năm ngoái, nhiều nhà phân phối, nhà kinh doanh nhận thấy người tiêu dùng ở Củ Chi có sức mua tốt, đã đặt đại lý tại Củ Chi để thâm nhập vào thị trường này.
Hội Chợ Hàng Việt Nam Chất Lượng Cao Tại Bình Định
Hội chợ hàng Việt Nam chất lượng cao năm 2010, diễn ra từ ngày 25-30.5.2010 tại công viên eo biển thành phố Quy Nhơn (công viên phía nam đường Nguyễn Tất Thành, đối diện nhà văn hóa Lao động thành phố Quy Nhơn), với 450 gian hàng của 150 doanh nghiệp.
Ảnh: Internet
Đặc biệt, trong ngày 26.5 trong khuôn khổ hội chợ có buổi giao lưu giữa đại sứ hàng Việt với sinh viên qua chủ đề "Ưu tiên dùng hàng Việt" tại hội trường đại học Quy Nhơn, và ngày 27.5 có lớp huấn luyện về kiến thức bán lẻ cho tiểu thương khu vực miền Trung.
Trong thời gian diễn ra hội chợ, khách tham quan có cơ hội tham gia các hoạt động văn nghệ, giải trí, tư vấn tiêu dùng... và được tham dự bốc thăm trúng thưởng với nhiều giải thưởng hấp dẫn với tổng trị giá 40 triệu đồng, gồm 12 nhẫn vàng SJC, sáu bộ bàn ghế giả mây Nhựa Vĩ Hưng, ba bộ tủ nhựa lắp ráp Tabi năm ngăn nhựa Duy Tân, ba máy điều hòa nhiệt độ REE. Chương trình bốc thăm trúng thưởng trên vé vào cổng sẽ được tổ chức hàng đêm vào lúc 20 giờ tại sân khấu trung tâm hội chợ.
VTC Ra Mắt Bản Thử Nghiệm Mạng Xã Hội Go.vn
Sáng 19/5, Tổng công ty Truyền thông Đa phương tiện (VTC) đã chính thức ra mắt phiên bản thử nghiệm Mạng Việt Nam (Go.vn) trên cả ba nền tảng Internet, viễn thông và truyền hình, tại địa chỉ goonline.vn.
Giao diện trang chủ bản thử nghiệm của Go.vn tại địa chỉ goonline.vn.
Phát biểu tại buổi lễ, Bộ trưởng Bộ Thông tin và Truyền thông Lê Doãn Hợp nói: "Thủ tướng Chính phủ, Bộ Thông tin và Truyền thông rất khao khát có một mạng xã hội Việt Nam. Khao khát này nay đã đạt được với sự kiện ra mắt Go.vn".
Bộ trưởng cũng nhấn mạnh: "Mạng Việt Nam sẵn sàng cạnh tranh lành mạnh với mạng thế giới bằng con đường trí tuệ và hòa bình. Nhiều người nói rằng tôi chỉ đạo Mạng Việt Nam ra đời để "dẹp" các mạng khác như Google, Yahoo! Nói như vậy là không đúng. Chúng ta sẵn sàng cạnh tranh lành mạnh. Và nơi nào có văn hóa, nơi nào có giá trị, nơi nào có ích thì con người sẽ tìm đến".
Đại diện VTC cho biết, nội dung của Go.vn được tập trung vào giao tiếp, giải trí, giáo dục và tương tác với người dùng.
Cụ thể, nhóm giáo dục bao gồm các chuyên mục như goEdu (ngôi trường số hiện đại), cung cấp bài giảng, phương pháp học tập cho học sinh và công cụ soạn bài điện tử cho giáo viên. Tính tới ngày 19/5, goEdu đã có gần 100.000 trang sách, 30.000 phút bài giảng và gần 100 giảng viên. Mục goViet (bách khoa toàn thư hiện đại) để người dùng chia sẻ dữ liệu về lịch sử, văn hóa, địa lý, kinh tế, xã hội và doanh nhân Việt Nam.
Nhóm thứ hai là về giao tiếp cộng đồng, với các chuyên mục myGo; goBlogs; goMibile; chat bằng tin nhắn SMS.
Nhóm thứ ba về truyền thông, sự kiện, giải trí với hơn 2 triệu bài hát có bản quyền, 1 triệu video, 20 triệu hình ảnh, các loại game cộng đồng… Và nhóm cuối cùng là về kinh doanh, hỗ trợ để mua bán, đấu giá hàng hóa, tìm kiếm việc làm…
Theo VTC, mạng xã hội đã và đang trở thành một trào lưu mạnh mẽ trên Internet. Tuy nhiên những năm qua, người dùng Internet Việt Nam chỉ có thể sử dụng các mạng xã hội có nguồn gốc nước ngoài. Với Go.vn, cộng đồng Internet Việt Nam có thể tiếp cận với nội dung mạng xã hội hoàn toàn do người Việt làm chủ về hạ tầng kỹ thuật, nền tảng công nghệ đến nội dung cung cấp.
Ông Nguyễn Lâm Thanh, Phó giám đốc VTC Intercom, nói Go.vn cũng là mạng đầu tiên tại Việt Nam và ASEAN hội tụ trên ba thiết bị đầu cuối là máy tính, tivi và điện thoại di động. Mục tiêu của VTC là xây dựng Mạng Việt Nam thành một mạng thông tin số 1 của Việt Nam về giáo dục, giải trí, giao tiếp trực tuyến.
Trong đó, mục tiêu cụ thể của Go.vn đến năm 2015 là cung cấp nội dung, dịch vụ với nhóm giáo dục (chiếm 60%), giải trí (30%); lưu lượng chiếm 40 - 50% của Mạng Việt Nam, với cộng đồng người dùng đạt 40 triệu người, kho dữ liệu đạt gần 800 Terabyte và năng lực phục vụ khoảng 4,5 triệu người/thời điểm.
VTC cho biết, Go.vn được hoàn thành trong 75 ngày, với 316 nhân lực; số trang web đã thiết kế, lập trình, số file đã tạo là 30.000…
Hàng Hiệu "Giá Bèo" Gây Khó Cho Hàng Việt
Giày dép, túi xách, thắt lưng, phụ kiện làm đẹp, nước hoa... trên thị trường hiện tại đang là "đất sống" của hàng giả, hàng nhái theo các nhãn hiệu thời thượng với mẫu mã phong phú và giá cả rất thấp. Trong khi đó, hàng Việt phải nhọc nhằn chen chân tìm kiếm thị phần.
Mua sắm túi xách hàng hiệu "giá bèo" tại một quầy hàng thuê bên ngoài trung tâm thương mại BigC.
200 ngàn một chiếc túi hiệu
Đứng ở một góc đường Hà Huy Giáp vào thứ tư hàng tuần là một chiếu "hàng hiệu" giá rẻ với đủ các loại giỏ xách nhái các thương hiệu nổi tiếng Louis Vuitton, Gucci, Levis... có giá bán từ 150.000 đến 200.000 đồng. Tương tự, một chiếu hàng xén ở chợ Bửu Hòa cũng thường xuyên bày bán các loại giỏ xách, nước hoa và mắt kính nhái y hệt những sản phẩm mà giới thượng lưu cũng dè chừng khi rút hầu bao, cũng với giá trên dưới vài trăm ngàn đồng, trong khi hàng thật chính hãng có thể lên đến cả chục triệu đồng.
Không chỉ chiếm lĩnh thị phần ở các chợ, các shop thời trang, mà ngay cả những trung tâm thương mại lớn như BigC, Co.op Mart, hàng hiệu "giá bèo" cũng có mặt ở những quầy hàng thuê bên ngoài khu vực siêu thị với cách trưng bày rất đẹp, hàng hóa chọn lọc và giá cao hơn.
Chị V., chủ hai shop thời trang trên đường Phạm Văn Thuận, trong đó có một shop chuyên bán giày và túi xách, cho biết: "Hàng thời trang thay đổi rất nhanh về thị hiếu và người tiêu dùng luôn đòi hỏi cái mới, do đó mình buộc phải chọn những mặt hàng cập nhật mẫu nhanh nhất, giá rẻ và bắt mắt nhất. Chưa kịp lấy hàng, khách đã hỏi những mẫu nhái theo các bộ sưu tập hàng hiệu mới. Những điểm này thì các mặt hàng làm nhái theo các thương hiệu nổi tiếng có xuất xứ từ Trung Quốc đáp ứng rất tốt. Do đó, muốn hay không thì mình cũng phải bán để giữ chân khách hàng".
Các mặt hàng nhái nhãn hiệu hiện tại phổ biến đến nỗi nhiều người bán cũng không xác định được hàng mình đang bán là hàng nhái, và theo quy định thì họ không được bán các mặt hàng này.
Hàng Việt khó chen chân
Phải thừa nhận, với các mặt hàng làm đẹp, hàng Việt Nam đang yếu thế. Khảo sát cho thấy, ở phân khúc thị trường bình dân, nhiều cơ sở gia công giày dép, túi xách, thắt lưng... và một số DN sản xuất hàng mỹ phẩm, thời trang đang cạnh tranh hết sức vất vả với các loại hàng hiệu nhái.
Chị Ngọc Thủy, chủ một shop hàng thời trang trên đường Nguyễn Ái Quốc, cho biết 90% hàng bán trong shop của chị bao gồm túi xách, giày, ví, nước hoa... là hàng Trung Quốc nhái theo mẫu mã các nhãn hiệu nổi tiếng. "Mình sẵn sàng bán hàng Việt Nam nếu giá rẻ, mẫu mã cập nhật thường xuyên theo trào lưu, dễ lấy hàng... Nhưng hiện tại, thỉnh thoảng mình mới gặp một vài mẫu giày, dép của các cơ sở gia công tại TP. Hồ Chí Minh là hợp mắt và bán được cho khách, còn lại thì khó bán vì hàng không đẹp và mau lỗi thời" - chị Thủy nhận xét thẳng thắn.
Ông Nguyễn Trí Kiên, Giám đốc nhãn hiệu giỏ xách Miti (Công ty may túi xách Minh Tiến) thừa nhận, công ty gặp rất nhiều khó khăn trong việc cạnh tranh với hàng giả, hàng nhái các thương hiệu nổi tiếng. Ông Kiên phân tích, để sản xuất một mẫu túi xách, DN phải có đội ngũ thiết kế riêng, tìm nguyên liệu phù hợp ở một thị trường nguyên liệu còn nghèo nàn như ở Việt Nam rồi mới đưa vào sản xuất. Trong khi đó, hàng nhái không cần phải có đội ngũ thiết kế vì chỉ cần copy mẫu mã từ các thương hiệu nổi tiếng và sản xuất hàng loạt với nguyên liệu giá rẻ rồi tung ra thị trường.
Giám đốc một DN may mặc xuất khẩu trên địa bàn Đồng Nai nói, rất khó để hàng thời trang Việt Nam có chỗ đứng trên thị trường bình dân và "còn lâu" mới cạnh tranh nổi hàng Trung Quốc, vì ngay cả nguyên phụ liệu trong nước cũng chưa đáp ứng nổi, nhiều DN phải nhập nguyên phụ liệu từ Trung Quốc về để sản xuất, cho ra sản phẩm có giá bán cao hơn. "Thay đổi cực nhanh về mẫu mã và đòi hỏi giá rẻ nên phải thừa nhận, các DN Việt Nam đang rất khó chen chân vào thị trường bình dân - thị trường rộng lớn và tiềm năng nhất trong lĩnh vực thời trang và các phụ kiện làm đẹp" - giám đốc này đúc kết.
Không dễ "bắt giò" hàng nhái
Hiện tại, nhiều thương hiệu nổi tiếng đang phải thuê các văn phòng luật sư tại Việt Nam làm đại diện pháp lý cho nhãn hàng của mình. Các văn phòng này thường xuyên phải điều nghiên thị trường và phối hợp với các cơ quan chức năng cùng góp tay dẹp bớt các điểm bán hàng giả, hàng nhái theo nhãn hiệu mình đại diện. Tuy nhiên, theo ông Tuấn Anh, luật sư ở văn phòng luật sư Phạm và Liên danh (TP. Hồ Chí Minh, đại diện pháp lý nhiều nhãn hàng như Gucci, Honda), thì rất khó "bắt giò" hàng nhái bởi công nghệ làm hàng nhái hiện đã được chuyên môn hóa một cách sâu sắc và "đầu dây mối nhợ" không nằm ở Việt Nam. Thậm chí, mỗi một bộ phận của một món hàng được gia công ở một quốc gia khác nhau, sau đó ráp nối lại theo đường dây và tung ra thị trường. Do đó, cuộc chiến chống hàng giả, hàng nhái hiện tại chưa thực sự hiệu quả. Chưa kể, các mức phạt dành cho những người kinh doanh hàng nhái, hàng giả vẫn rất "phải chăng" trong khi lợi nhuận thu được rất cao.
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)




























